Latifa đang ở nhà chơi đùa với cậu con trai nhỏ thì có một nhóm nữ cảnh sát ập vào phòng. "Giơ tay lên, đứng dựa vào tường" - nhóm nữ cảnh sát hô to, 2 người trong số họ chĩa súng vào Latifa trong khi chú nhóc tròn mắt nhìn chăm chăm vào nòng súng. Latifa bị đưa ra khỏi phòng. Bên ngoài, một cảnh sát khác lệnh cho Latifa đứng úp mặt vào tường, còng tay lại. Bất chợt điện thoại của Latifa đổ chuông, các cảnh sát cười ồ lên, một trong số họ mau chóng mở còng tay để Latifa nghe điện thoại.
Thực ra Latifa là một nữ cảnh sát tương lai, đang theo học tại Học viện Cảnh sát Kabul. Hôm nay, chị đóng vai một phụ nữ bị tình nghi buôn ma túy. Cảnh tượng vừa kể trên là họ đang thực tập những phương pháp tập kích hang ổ của bọn tội phạm được dàn dựng tại Trung tâm Huấn luyện tác chiến của Học viện - nơi 10 phụ nữ này, cùng với khoảng các học viên nam, đang được huấn luyện để trở thành cảnh sát. Đặc biệt, những phụ nữ này thuộc số 1/3 học viên sẽ trở thành sĩ quan cao cấp sau 3 năm theo học tại Học viện.
Cùng với cánh đàn ông, các nữ học viên sẽ phải trải qua những khóa huấn luyện bắn súng ngắn và súng trường, tin học, chiến thuật tác chiến trong nhà. Tại Học viện không có phòng học dành cho nữ, vì thế họ được huấn luyện chung với học viên nam, ngoại trừ một số môn về cơ thể học. Về vẻ bề ngoài, sự khác biệt duy nhất ở những phụ nữ trẻ này với đồng môn nam giới là chiếc khăn trùm màu đen họ luôn đội trên đầu.
Habiba, 19 tuổi, giải thích lý do khiến cô quyết định gia nhập cảnh sát rằng, khi cô và gia đình trở về Afghanistan sau khi sống ở Iran trong thời Taliban, cô đã nhìn thấy lính biên phòng làm nhục phụ nữ ở vùng biên giới. Habiba căm phẫn nói: "Tại sao đàn ông có quyền xúc phạm đến phẩm giá phụ nữ?". Để góp phần ngăn ngừa những bất công này, Habiba lên kế hoạch sẽ trở thành người bênh vực quyền lợi cho phụ nữ trong vai trò là cảnh sát, tốt nhất là thanh tra. Với Soraya, 27 tuổi, chị biết rất rõ rằng, một nữ cảnh sát thì việc đối đầu với bọn tội phạm và nạn nhân của tội ác không phải lúc nào cũng dễ dàng. Hiện nay, chị đang làm việc trong vai trò là người hướng dẫn tại Học viện - cho dù không phải là công việc mà chị mong đợi. Được biết, hầu hết các nữ cảnh sát ở Afghanistan đều làm việc tại Học viện cảnh sát, hoặc tại Cơ quan hải quan - nơi họ chỉ làm mỗi việc là kiểm soát du khách nữ - hoặc làm việc tại văn phòng của Bộ Nội vụ.
Nguy hiểm tiềm ẩn đối với phụ nữ mặc quân phục là không thể tránh khỏi, nhất là đối với một đất nước do nam giới kiểm soát. Mặc dù có nhiều cải tổ đáng kể từ sau khi chính quyền Taliban sụp đổ đã tạo sự bình đẳng nam nữ ở Afghanistan, đặc biệt trong công việc, nhưng đó vẫn là một mục tiêu xa vời. Ngoài ra, ngành cảnh sát ở Afghanistan nói chung ngày càng mất đi hình ảnh của lực lượng bảo vệ công lý. Cảnh sát cũng là một phần của bộ máy quản lý, có nghĩa là đại diện cho một đất nước. Lal Gul, một chuyên gia về luật và là nhà sáng lập Tổ chức nhân quyền AMRO, cho biết: "Afghanistan hiện nay đang bất ổn, còn phụ nữ không phải là nguồn lực củng cố được chấp nhận của cảnh sát nước này".
Nhận xét của ông Gul phản ánh sự hoài nghi của nhiều người, mặc dù ông này khăng khăng ủng hộ quyền bình đẳng. Theo ông Gul, tại nhiều tỉnh ở Afghanistan, luật đạo Hồi và luật lệ truyền thống thường được coi trọng hơn pháp luật - vì thế nhiều luật mới được thông qua thường không được chấp nhận ở nhiều tỉnh. Ông này nói: "Tôi ủng hộ việc chính phủ huấn luyện nữ cảnh sát. Nhưng các già làng ở Helmand hoặc Nangahar sẽ phản ứng ra sao khi họ gửi đến một nữ cảnh sát? Họ sẽ nghĩ rằng chính phủ đã bị mất trí".
Soraya thì muốn vào ngành cảnh sát để vượt qua hoàn cảnh bi thương của mình. Năm 17 tuổi, Soraya bị ép làm vợ một lính Taliban. Không lâu sau, chị sinh một con gái, nhưng đứa bé chết sau đó vài tháng. Chồng chị hiếm khi ở nhà, nhưng cứ mỗi lần đi đâu về thì lại hành hạ chị. Khi chế độ Taliban sụp đổ, chị được cha đưa về nhà. Tuy nhiên, cho đến nay Soraya vẫn cảm thấy bị đe dọa bởi chồng và gia đình chồng. Chị cho biết là họ đã nhiều lần lên Kabul để bắt chị về. Soraya đã không dám ra phố trong suốt nhiều tháng, cho đến khi người anh buộc chị phải đi tìm việc làm. Ban đầu, gia đình chị phản đối quyết định tham gia chương trình huấn luyện cảnh sát, nhưng cuối cùng họ cũng nhượng bộ. Soraya cũng nhận thức rằng chị đang làm trái với những luật lệ truyền thống của người Afghanistan bằng chính nghề nghiệp của mình.